(SAIGON –SEOUL : CONNECT SOULS VIỆT NAM – HÀN QUỐC : HAI VĂN HOÁ, MỘT TÂM HỒN)
“Anyong haseyo”. Tôi không nhớ đã nghe cái câu này biết bao nhiêu lần rồi, nhưng hôm nay không phải nghe nó từ chiếc tv 21” Sony hơn chục năm tuổi mà là từ chính miệng một người bằng xương bằng thịt phát ra. À vâng, Hành trình song phương số đầu tiên đã bắt đầu như thế đấy.
Điểm nhấn của chương trình lần này – với sự kết hợp giữa HTKN và HTVH – là văn hóa dân gian của Hàn Quốc và Việt Nam. Dù được đánh giá là có hơi lệch về phần Hàn Quốc một chút nhưng nhìn chung BTC đã cố gắng hết sức để kết hợp hài hòa cả 2 nền văn hóa qua 2 trò chơi dân gian là cướp cờ và đá gà, qua kimpab và bò bía, và đặc biệt nhất là qua những con diều giấy vô cùng sặc sỡ do chính các bạn khán giả làm nên.
Điều làm tôi có ấn tượng nhất từ ngay đầu chương trình lại không phải là không gian, bài trí mà là bạn gái MC tiếng Hàn. Tướng dong dỏng cao so với con gái Việt Nam, bạn lộng lẫy trong tà áo dài vàng ruộm như màu nắng một buổi sớm mùa hè. Hỏi ra mới biết bạn là sinh viên năm 3 khoa Hàn Quốc học, mới chỉ học tiếng Hàn chưa đầy 3 năm thôi nhưng bạn đã có thể tự tin đứng dẫn ngẫu hứng 1 chương trình lớn với chỉ vài dòng ghi chú vội. Đứng kế bên một bạn dẫn thông minh và nhanh nhạy như thế, cậu trai MC tỏ ra lúng túng thấy rõ.
Đây là lần đầu tiên tôi có dịp tiếp xúc với các bạn học sinh người Hàn. Những cậu bé cao dong dỏng với đôi mắt một mí khẽ thoáng cười. Có cậu cột tóc cây dừa, có cậu lại mặc quần ngố carô đủ màu, có cậu mang cặp kính thật to và có cậu còn chải cả đầu dựng nữa. Như hầu hết những người khách lạ trong 1 tập thể đã thân nhau từ trước, họ khép kín và im lặng. Nhưng thanh thiếu niên mà, có ai mà không ham chơi, có ai mà chẳng thích cười cơ chứ. Đứng trộn lẫn vào các bạn Việt Nam, nắm chặt lấy những bàn tay nhỏ nhắn của Việt Nam, nhìn những nụ cười răng sún răng hô rất mộc, rất Việt Nam, nhiều cậu trai kimchi như đã có thể lột bỏ hết những lớp áo ngại ngần xa cách ban đầu mà sung với cái sung của các bạn, điên với cái điên của các bạn. Có bạn ngã chổng kềnh, có bạn nóng quá thở không ra hơi, nhưng xá gì cơ chứ.
Lần cũng đầu tiên tôi thấy được trong 1 chương trình thường kỳ của đội I có những cô bé cậu bé khách mời vẫn chưa lên 10. 1 bé trai và 1 bé gái Hàn Quốc với chiếc kính cận thật to, dè dặt nhưng rồi lại thật táo bạo. Cô bé thì lẹ tay cuốn Kimpab, cậu bé thì thoăn thoắt đi dây diều. Nghe bé trai 10t ấy vừa nói tiếng Việt với nhấn giọng rất Việt vừa nhoẻn miệng khoe 2 hàm răng sún, tôi chợt tự hỏi rằng không biết khi lớn lên trở về Hàn Quốc rồi em có còn gắn bó với mảnh đất nghèo khó này nữa không.
Nhưng nói gì nói, tuyệt vời nhất vẫn là các bạn IYCer nhà ta. 40 con người, 40 khuôn mặt vừa lạ vừa quen nhưng các bạn đối đãi nhau theo cái cách của người thân lâu ngày không gặp. Có bạn tình nguyện làm quản trò, có bạn chạy lên hỏi BTC có cần giúp đỡ gì không, lại còn có những bạn không quản đường xá xa xôi lên hội trường phụ BTC dọn dẹp từ tối hôm trước nữa cơ. Các bạn có cái tình, và tôi cũng không ngạc nhiên khi thấy các bạn còn có cả cái điên nữa. Mà các bạn điên cũng dễ thương lắm cơ. Dù quản trò có vụng về và cho chơi những trò cổ điển mà ai cũng nhuyễn nhừ như cháo rồi nhưng các bạn vẫn vui vẻ chơi, vẫn khuấy động không khí hội trường lên đến cực điểm, và còn hơn thế nữa, các bạn đã kích được cái tính ham chơi và hiếu thắng của các bạn xứ Hàn vốn trầm tĩnh và khép kín. Qua những phần khác, các bạn vẫn tiếp tục thể hiện mình là những chủ nhà hiếu khách qua việc tận tình chỉ dẫn và nhường luôn cả không gian cho các bạn Hàn Quốc nấu ăn và làm diều dù có nhiều ban trong thâm tâm cũng muốn làm lắm. Chính nhờ các bạn chứ không phải ai khác mà chương trình mới thành công được đến thế.
Có bạn khi nhìn thấy ban tổ chức toàn những bạn trẻ măng đã không khỏi ngờ vực mà thốt lên: “Liệu chương trình có ra gì không đây?”. Tôi chỉ biết trả lời: “Không thử sao biết”. Và cũng chính người bạn ấy trước khi ra về đã nói với tôi rằng: “Các em làm tớ thật bất ngờ”. Quả thật, không mấy ai có thể nhận ra rằng với 90% nhân sự trong ban tổ chức thì đây là chương trình đầu tiên của họ trong IYC. Với nhiều bạn đây là lần đầu tiên phải viết kịch bản, tìm địa điểm, liên hệ khách mời và chạy PR, thậm chí có những bạn mới lần đầu thôi mà phải kiêm rất nhiều việc cùng lúc. Hơn nữa, do chương trình diễn ra vào thời điểm nhạy cảm với rất nhiều chương trình lớn khác từ các trường và những deadline bài tập cứ chực chờ nghiền nát nạn nhân của nó bất cứ lúc nào, BTC đã phải qua đến hết 3 đời trưởng ban, và cứ vài tuần giữa những lúc giao ban như thế, các bạn gần như phải tự bơi hoàn toàn. Nhưng cứ so sánh chương trình lần này với những chương trình trước đây mà xem, thật khó mà nhận ra sự không chuyên nghiệp ở đây.
3 giờ 30 phút với kịch bản gần như cháy lèo xèo, Hành trình song phương số đầu tiên rồi cũng đã kết thúc. Cảm xúc cho mỗi người có thể rất khác nhau, nhưng với tôi và nhiều người nó còn hơn cả 1 chương trình định kỳ bình thường: Nó là nơi mà cái cũ và cái mới gặp nhau, là nơi mà 2 nền văn hoá cùng nắm chặt tay nhau, và là nơi mà những cô bé cậu bé ngày nào còn ngốc nghếch vụng về có cơ hội để lớn lên. Tôi thấy được cái tình các bạn gửi vào từng điệu múa, từng cuốn bò bía và từng con diều. Tôi thấy những giọt mồ hôi hòa lẫn vào những nụ cười. Tôi thấy đội thua cười ha hả ôm chầm lấy đội thắng. Tôi thấy những ánh mắt trìu mến khẽ chạm nhau. Và tôi thấy, tại đây, một tình bạn giữa hai nền văn hóa đã bắt đầu.
-Nguyễn Hữu Thanh Tùng (Bubu)-






![[IYC CAMP 4] – CHUYẾN TÀU ĐỊNH MỆNH](http://home.iyc-vietnam.org/wp-content/uploads/2011/09/Camp-3-2.jpg)

![[Fly My Vietnam] Tiến tới đêm chung kết “Mysterious Dynasties”](http://home.iyc-vietnam.org/wp-content/uploads/2011/12/378732_327737300588478_160042697357940_1234724_135914873_n-60x60.jpg)

![[Crayon Radio kỳ 10] – Đông này tuyết sẽ rơi anh nhỉ?](http://home.iyc-vietnam.org/wp-content/uploads/2011/12/banner-1-60x60.jpg)